Good morning mọi người,
Good morning Sophie 😘.
Chúc mọi người một ngày mới an lành.
Dạo này mình bắt đầu có sở thích pha một ấm trà nhỏ vào buổi sớm đầu ngày. Một số ngày thôi chứ chưa phải thường hằng.
Hôm nay mình pha một ấm nhỏ trà Xiao Zhong (Tiểu chủng). Đây là cách gọi rút gọn của “正山小种” (Zhèngshān Xiǎozhǒng) hay còn gọi là Lapsang Souchong – Chính Sơn Tiểu Chủng, một loại trà đen nổi tiếng ra đời từ thế kỷ 17 tại vùng Vũ Di Sơn (Phúc Kiến, Trung Quốc). Loại trà này được trồng trên đỉnh núi cao, sợi trà xoắn nút, màu đen sáng. Khi pha cho nước trà trong màu hổ phách rất đẹp. Chính Sơn Tiểu Chủng được xem là “khởi nguyên của hồng trà truyền thống”.
Chính Sơn Tiểu Chủng nếu được làm bằng phương pháp truyền thống sẽ trải qua 20 bước riêng biệt để ra thành phẩm. Các công đoạn thủ công truyền thống phức tạp có thể kể đến như làm mát, làm héo, cán, lên men và sấy khô. Trong quy trình chế tác truyền thống, tất cả những công đoạn này được thực hiện trong “Thanh Lâu”, một toà nhà truyền thống ba hoặc bốn tầng. Tầng đầu tiên có một lò đốt bằng gỗ thông, cho phép trà hấp thụ mùi hương của gỗ thông đang cháy. Lá trà được xông bằng gỗ thông theo phương pháp này sẽ có mùi khói, chút hương quả đỏ và vị caramel ngọt hậu. Trong những lần pha đầu tiên, hương vị của trà thơm hương khói thanh, êm dịu không nồng nặc và quyện theo hương của mạch nha, mật ong, quả chín, quế – tuỳ theo mùa vụ và vùng trồng. Vị trà không đắng gắt, không chát, khi uống cảm giác ngọt thanh, tròn đầy và dịu nhẹ nơi đầu lưỡi. Nhìn chung trà mang vị rất đặc trưng của khói, dần nhạt hơn vào những lần pha tiếp theo nhưng không bao giờ biến mất hoàn toàn.
Gói trà mình đang uống chắc là bản Tiểu Chủng đời mới chỉ sấy bằng nhiệt, không xông khói. Hương vị có thể nhẹ và thanh hơn nhưng dĩ nhiên không giữ được vẹn nguyên nét đặc trưng của dòng hồng trà lâu đời nhất trên thế giới rồi.
—-
Mặc dù trà có thể dùng để giải khát, dưỡng sinh, chữa bệnh, giúp đầu óc tỉnh táo, nhưng công dụng quan trọng nhất của trà là dùng để dưỡng tâm. Vậy nên trong “Trà Kinh”, Lục Vũ mới nhấn mạnh rằng cảnh giới tối cao của trà đạo nằm ở chỗ “trung hoà”. “Trung hoà” là một trong tứ tuyệt của Nho giáo với các khái niệm chính như “quân tử” hay “tam cương ngũ thường”. Khi pha trà, tính tình của người pha cần trung hoà, nếu không trà sẽ kém chất lượng. Thưởng trà cần tĩnh tại, tĩnh tâm, giữ mình ở trong trạng thái trung hoà. Nói chung cả quá trình pha trà lẫn thưởng trà đều không thể diễn ra trong vội vã. Từng bước trong đó đều hiển lộ sự giáo dưỡng và nội hàm thâm sâu.