Biết ơn một năm 2025 với nhiều bước chuyển mình mạnh mẽ

Ảnh: Unsplash.

Hôm nay là 25 tháng chạp năm 2025 theo lịch âm. Kể từ 2 hôm nay, mình đã bắt đầu mặc quần áo mới – trừ chiếc áo dài lụa tơ tằm màu xanh – chứ không đợi đến mùng 1 Tết nữa. Sự biến chuyển trong hành động này là kết quả của những thay đổi trong tư duy, quan niệm, niềm tin của mình trong suốt năm 2025 vừa qua.

Những thay đổi này đưa đến phiên bản ở hiện tại. Mình dịu dàng hơn mà cũng rõ ràng hơn. Nhẹ nhàng hơn, nhưng biết giữ chuẩn mực. Sống đúng với đức tin – niềm tin của sinh mệnh và không ngừng nỗ lực vì ước mơ của bản thân.

2025 không phải là một năm dễ dàng, nhưng chính vì thế mà nó trở thành một năm để biết ơn. Mình đã học được cách giữ lại điều thật sự quan trọng và hiểu rằng buông bỏ đôi khi chính là một dạng can đảm đầy trí huệ.

Thật may mắn vì trong một ngày cuối năm, mình có thời gian ngồi nghe những bài tịnh nhạc và suy ngẫm về chặng đường đã qua. Những dòng chữ được viết ra dưới đây có lẽ hơi dài dòng, nhưng là để tổng kết lại năm 2025 và đặt ra những mục tiêu cho năm mới đầy khởi vọng. 

Xem thêm: Chút thong dong cho ngày cuối năm 2024

Biết chấp nhận

Suốt năm 2024 và cả 2025, thi thoảng mình vẫn mở quyển sách “Power Vs Force – Trường Năng Lượng Và Những Nhân Tố Quyết Định Hành Vi Của Con Người” của tác giả David R Hawkins để xem bản đồ về mức năng lượng theo cảnh giới tinh thần. Trạng thái “chấp nhận” ở mức năng lượng 350, nó xếp trên sẵn sàng (310) và dưới lý trí (400).

Để có thể ở trong tâm thái bình tĩnh như vậy, mình đã trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc và cả nỗi cô đơn. Cô đơn ban đầu là một dạng thức thụ động, do hoàn cảnh đưa vào tình thế như vậy, không tìm được một ai để chia sẻ. Những giờ những tháng trôi qua trong nỗi buồn, bất lực và thất vọng khiến mình phải nghiêm túc hỏi bản thân rằng vì đâu ra cơ sự này?

Liệu nỗi thống khổ trong năm năm tháng tháng này so sánh thế nào với nỗi buồn đau của sinh mệnh trong vạn năm luân hồi? Nếu cuộc đời là một vở kịch và chúng ta chỉ diễn một vai trong đó, thì những mất mát gặp phải có cần làm tâm can dằn xé như thế không?

Xuyên suốt quá trình đó, mình cũng chứng kiến sự ra đi của một số bạn bè, người quen, người thân của người quen… Sự mong manh và bất định của kiếp sống cho mình cái nhìn tỉnh táo và lý trí hơn. Đưa tiễn họ trong đám tang, nhìn nước mắt của những người xung quanh, nghe những câu chuyện giờ chỉ còn là ký ức, mình mới thấm thía: người mới đây bên ta cũng có thể xa ta trong gang tấc. Nhớ lại trong Tây Du Ký có câu “Nhân thân nan đắc, Trung thổ khó sinh, chính Pháp khó gặp; được cả ba điều, may mắn lắm thay”. Thân người khó có được như vậy, sao lại chỉ vì những được – mất nơi hồng trần mà bi luỵ như thế.

Phải biết trân quý từng phút giây được sống. Phải sống thật vui vẻ, khoẻ mạnh, bình an. Chuyện đến đâu thì giải quyết đến đó, nhìn nhận mọi chuyện đúng như nó vốn là, không sợ hãi cũng không trốn tránh. 

Xem thêm: Trong thong dong bàn về chuyện được – mất

Biết từ chối và nói “không” đúng lúc

Vì không còn mong muốn người khác công nhận, cũng không sống vì cái nhìn của người khác nên mình thoải mái và chân thành nói “không” với những điều mình không thấy phù hợp. Nói vui thì mình đã không còn là cô gái nói “ăn gì cũng được” hoặc “không biết ăn gì” nữa.

Mình bắt đầu bày tỏ quan điểm trong cảm giác an toàn và không mong đợi người khác phải đồng ý. Dĩ nhiên điều đó cũng đồng nghĩa là mình đón nhận những ý kiến trái chiều và tôn trọng quan điểm, cuộc sống của người khác.

Trong khoảng thời gian nửa đầu và giữa 2025, mình một nửa quyển “Dám bị ghét” của tác giả Ichiro Kishimi và hiểu ra sâu sắc hơn như thế nào gọi là tôn trọng quyết định của người khác. Sau đó khi nhìn vào nỗi đau hay khó khăn của người khác, mình sẵn sàng giúp trong khả năng nhưng không còn làm chuyện “quá phận” nữa.

Mình cũng không còn muốn “cứu giúp” cuộc đời bất kỳ ai, cũng không còn muốn làm một người thay đổi bất cứ ai khác nữa. Mình chỉ một lòng thay đổi chính bản thân mình mà thôi. Tất nhiên sự thay đổi này cũng chưa tuyệt đối, vậy nên mỗi khi thấy bản thân đang chú tâm quá nhiều đến vấn đề của người khác, mình lại học cách nhìn về chính mình và biết ơn cơ hội đó vì chúng giúp mình biết mức độ sống tỉnh táo của mình đang ở đâu.

Biết quay về bên trong

Những phút giây ở một mình, ban đầu là bị động như đã nói ở trên, sau đó là chủ động cho mình thấy sự hạnh phúc khi có thời gian dành cho bản thân. Những phút giây quý giá đó có thể trôi qua thầm lặng với một quyển sách, hoặc một bữa ăn một mình, một suất xem phim tối muộn, một buổi đi bộ dưới bầu trời đầy sao, một buổi mua sắm thoải mái… Một mình nhưng trọn vẹn. Một mình nhưng không đơn côi. Vì đó là sự lựa chọn mang tính quyết định của mình. 

Dành thời gian bên gia đình, ăn bánh, uống trà và thắp một ngọn nến lung linh trong những tối thanh tĩnh để biết bản thân đang được sống trong phước lành thế nào. Ảnh: Good morning Sophie.

Thực ra trước đây mình vốn dĩ cũng là một người tự lập như thế nhưng lúc đó mình làm trong vô thức. Còn giờ đây, mình không mong cầu mọi lúc đều sống trong sự vây quanh của người khác, cũng không muốn tất cả mọi người đều quan tâm đến mình. Sự trân trọng nhất mà mình muốn nhận được từ những người thực sự yêu thương chính là cho mình thời gian được ở một mình. Đó là lúc mình suy ngẫm lại mọi thứ, nuôi dưỡng nội tâm bên trong, ôm lấy chính mình.

Biết nghỉ ngơi và vui chơi

Là một người của công việc, một lúc mình có thể làm đến mấy công việc mà không thấy mệt mỏi. Nhưng rồi dần dần, mình quên cách nghỉ ngơi thực sự.

Trong những năm qua, mình đến quán cafe mà phần lớn cũng là để gặp khách hàng, mình đi chơi mà cũng mang laptop, mình đi ăn cũng là vì khách hàng mời… Trong năm 2025, với hơn 5 tháng nghỉ làm ở nhà, mình trải qua những lúc giật mình hốt hoảng vì lịch trình sống thay đổi, trải qua những khoảng lặng không biết làm gì nhưng cũng không dám nghỉ ngơi vì sợ chậm hơn người khác nhiều nhịp. Nhưng đó là nhịp gì khi mà cuộc đời mỗi người là một hành trình khác nhau?

Hơn 5 tháng không đi làm của năm 2025 là khoảng thời gian quý giá mình đã mong ước có được trong gần 7 năm đi làm, nhưng khi có rồi thì không dám nghỉ ngơi trọn vẹn. Sau đó mình bắt đầu dành cuối tuần chỉ để nghỉ ngơi và làm những hoạt động nhẹ nhàng mà mình rất thích như ra vườn cây mua vài cây hoa nhỏ, ghé quán cafe nào đó mình thích. Dù đang ở trong thời gian nghỉ ở nhà, mình vẫn đối xử với những ngày cuối tuần của mình đúng nghĩa là cuối tuần. 

Ngày trước mình sẽ luôn lên kế hoạch một năm đi một đất nước, vùng đất mới. Kể từ bây giờ mình cũng sẽ sắp xếp kế hoạch cho những chuyến nghỉ ngơi, thư giãn như vậy. Mình có thể mang theo máy chụp hình để chụp ảnh tư liệu cho nghiên cứu và sở thích riêng nhưng sẽ không biến những chuyến đi đó thành hình thức thay đổi nơi làm việc như những năm qua nữa.

Đó là điều bản thân mình xứng đáng có được sau những nỗ lực đã bỏ ra.

Biết ơn những chuyến đi vì chúng cho mình khoảng thời gian thực sự thảnh thơi trong khi vẫn phục vụ nhu cầu học hỏi và tìm hiểu mọi thứ của mình, ví như những chuyến đi ngắn để tìm hiểu nghệ thuật chạm khắc ở những ngôi đình / miếu cũ tại thành phố mà mình đang sống là một trong những hoạt động văn hoá mình yêu thích. Ảnh: Good morning Sophie.

Biết theo đuổi mục tiêu và ước mơ

Mình luôn thích học, học cả đời. Hồi đó mình hay nói đùa rằng ước gì gặp được người nuôi mình học cả đời. Hoá ra người đó chính là mình.

Chưa lúc nào mình thật sự không học một cái gì đó. Giờ mình quay lại học một cách chính quy hơn chứ không chỉ tham gia những khoá học nhỏ nữa – đó là học sau đại học và mình là người tự nuôi giấc mơ ấy. Bản thân mình là người hiểu rõ mình nhất và ủng hộ mình nhất. Điều này thật sự rất tuyệt. Mình làm được như vậy vì mình trân quý chính mình, tôn trọng mong ước của bản thân và có năng lực để biến những mong muốn thành sự thật.

Ban đầu mình chọn mỹ thuật ứng dụng cho chương trình sau đại học, sau gần 2 tháng học thì dần nhận ra nó có vẻ không khớp lắm với định hướng lâu dài sau này. Sau nhiều lần phân tích, cân nhắc và hỏi ý kiến, nhưng quan trọng nhất là lắng nghe bản thân, mình đã mạnh mẽ học lại ngành mới là “Lý luận và lịch sử mỹ thuật ứng dụng”. Ngành này đúng hơn với định hướng, mục tiêu, mục đích, chuyên môn và sở trường của mình.

Quyết định thay đổi với một người thuộc cung Thiên Bình thật khó khăn. Nhưng đứa em cung Đất hỏi mình rằng vì sao chưa chuyển ngay mà còn đợi gì, tiếc mấy tháng đã học hay sau này sẽ tiếc tiền cho cả quá trình mà học xong không đúng định hướng? Bố, cô và thầy giáo nói nếu cân nhắc kỹ lưỡng thì hãy chuyển vì đó mới đúng là con đường phù hợp năng lực của mình, nhu cầu xã hội, hãy nghĩ đến mấy chục năm sau mình sẽ sống thế nào với công việc mình đã chọn.

Nhưng 7 tháng học chương trình sau đại học ở định hướng ứng dụng cũng không hề uổng phí và mình đã được học những môn mình muốn, biết được các thầy cô và bạn học rất hay. Giờ đây học chuyên về định hướng nghiên cứu, mình thấy mỗi ngày trọn vẹn và hạnh phúc hơn. Trong môi trường học thuật tiện nghi, mình thấy được hỗ trợ và mỗi ngày đều thấy may mắn, biết ơn vì tiếp tục được học được rất nhiều điều hay từ thầy cô, bạn học nơi đây. Những kết nối như thế ngày càng mở rộng, kiến thức được lĩnh hội và tích cóp một chút một chút mỗi ngày và những giấc mơ đã không còn mơ hồ nữa.

Khả năng học tập cả đời của mình có lẽ đến từ tiên thiên, cũng đến từ sự giáo dục của gia đình. Mình đã được dạy rằng phải học nghiêm túc, phải hiểu những gì được truyền thụ và phải thực hành. Vậy nên dù theo hướng ứng dụng hay nghiên cứu, mình cũng luôn áp dụng kiến thức chuyên biệt vào thực tiễn công việc và cuộc sống. Sự học không những thoả lòng ham học hỏi của mình mà còn giúp mình chia sẻ và truyền cảm hứng được cho người khác. 

Bức phù điêu mô tả cảnh mua lân này mình thấy lần đầu trong một quyển sách về Chợ Lớn của tác giả Phạm Công Luận. Khi được nhìn thực tế ngoài đời thật thích vì nó rất đẹp. Ảnh: Good morning Sophie.

Tìm mua những quyển sách hay là một trong những thú vui của mình. Ảnh: Good morning Sophie.

Biết ơn vì năm cũ đã sắp qua và năm mới đang ghé sang

2025 là một năm mình học cách buông những điều không còn phù hợp, học cách giữ lại những giá trị cốt lõi, học cách ở một mình mà không thấy trống rỗng, học cách chủ động dành thời gian nghỉ ngơi và tái tạo năng lượng mà không cảm thấy có lỗi. Quan trọng nhất là mình học cách tin vào chính mình nhiều hơn trước. Những điều đến và đi trong năm qua, dù vui hay buồn, đều góp phần tạo nên phiên bản hiện tại của mình: vững vàng hơn, dịu dàng hơn và cũng rõ ràng hơn.

Nếu 2025 là năm chứng kiến sự chuyển mình mạnh mẽ của mình thì 2026 sẽ là năm mình đi tiếp với tâm thế bình an và tự tin hơn, mang theo tất cả những bài học đã được học như một hành trang quý giá. Trong hành trình này, mình biết ơn vì đã lựa chọn trưởng thành, không ngừng chọn sống thật dù có khó khăn đến đâu.

Còn bạn, bạn đang cảm thấy như thế nào? Mình hy vọng rằng khi cuộc sống có quá nhiều áp lực, người đầu tiên bạn có thể tìm đến là chính bản thân bạn.


Related posts

Học cách “vô vi” và “buông xả” để bình tĩnh khi đối mặt với biến thiên của cuộc sống

Lời khuyên cho ngày thứ 3

6 tư duy tích cực giúp mình tin rằng năm mới 2025 sẽ vô cùng tuyệt vời!